November 12 2013

W

Câu chuyện của anh bắt đầu bằng màu xanh của lá cây, anh nói: ” kiếp trước anh chắc chắn là một cái cây. Anh hợp với gỗ như Nu hợp với “rêu phong đổ nát”. Ừ thì đâu cần phải cầu kì để chụp những điều giản đơn trong cuộc sống.”
 
Cách đây gần 4 năm, Nu đã nhìn thấy hình của anh.
 
 
Từ những ngày đầu chụp hình, giữa những sống động của sắc màu, những háo hức của đủ thể loại hình ảnh, của khẩu độ, tiêu cự rắc rối, những tấm hình của anh như đi xuyên qua mọi nguyên tắc, lặng lẽ có sức hút của chính nó, của tất cả những cảm xúc không thể để trên caption.
 
 
Hình của anh không thể đặt tên, chắc chắn rồi, thậm chí một cái tựa cho tấm hình anh còn không có, chỉ là mấy bài hát nhẹ nhẹ, vài trạng từ lãng đãng, và Nu cứ ngẩn ngơ nhìn tấm hình như có cả thế giới nhảy múa trong đó.
 
 
Lạ là hình của anh không chụp bất kì điều gì to lớn, nhức nhối hoặc cầu kì. Hình của anh chỉ là một vài ly nước, cọng cây ngọn cỏ, nhánh hoa đã tàn, hoặc thậm chí là thứ ánh nắng buổi chiều sớt qua khung cửa của quán cà phê. Nhưng hình anh ngập tràn ánh sáng, ánh sáng từ mọi phía, đặt ở đâu cũng đẹp một cách không thể diễn tả (dù Nu biết là nó đôi khi không hợp lý :) )). Đó cũng là cơ duyên để Nu có thể tìm ra cho mình style riêng từ những ngày đầu, thậm chí có thể nói cho đến ngày hôm nay, một phần lớn là nhờ những tấm hình của anh.
 
 
Cũng gần 4 năm Nu biết anh, khi những bận rộn trong công việc kéo Nu ra khỏi những câu chuyện phiếm trên yahoo, Nu cũng mất liên lạc với anh, lâu lâu mới thấy anh up vài tấm hình trên flickr, và vẫn như ngày nào, Nu lại lạc vào thế giới ánh sáng của anh. Hình của anh đẹp hơn mỗi ngày, ở đủ mọi thể loại từ thời trang, con người đến streetlife, nhưng sự điềm đạm trong mỗi tấm hình vẫn còn nguyên, và tất nhiên là thứ ánh sáng ảo dịu trên mỗi tấm hình của anh cũng đã được xuất hiện một cách hợp lý hơn.
 
 
Nu ít khi để mình cảm thấy thỏa mãn với những lời có cánh dành cho mình, nhưng không hiểu sao sau gần 4 năm mới gặp anh, mà một lời khen anh nói ra rất nhẹ nhàng lại làm Nu cảm thấy thật sự hãnh diện với những gì mình đã làm.
 
 
Chắc chắn không ít người cầm máy từ 4 năm trước không biết anh, nhưng họ sẽ không thể có may mắn như Nu, từ hôm nay, NukiA Studio đã có thêm một photographer nữa, một người mà Nu luôn nghĩ rằng ngoài anh ra, không ai có thể chụp một tấm hình để Nu có thể nán lại xem và suy nghĩ về nó lâu như thế.
 
 
Dù công việc Giám đốc sáng tạo của anh cũng đủ làm anh điên đầu nhưng cám ơn anh, đã nhận lời, đã cùng em đi lòng vòng chụp chọt, đã chia nhỏ quỹ thời gian eo hẹp của anh để cùng em hoàn thành những lý tưởng của mình.
 
 
NukiA.
Saigon, 11.11.2013